Rồi Em Sẽ Quên Anh Thôi


Anh sắp đi về phía cuối trời,
Nơi những mùa mưa không còn chung một mái,
Nơi khoảng cách dài hơn mọi lời nói,
Và những đêm buồn chẳng biết gọi tên ai.

 

Anh đã từng nghĩ tình yêu là đủ,
Chỉ cần thương là sẽ vượt ngàn xa,
Nhưng cuộc đời đâu chỉ là câu hứa,
Giữa bộn bề, người ta dễ lạc nhau mà.

 

Anh sợ lắm những cuộc gọi vội vàng,
Em cười đấy nhưng trong lòng cô quạnh,
Anh kể chuyện nơi phương xa gió lạnh,
Còn em giấu mình trong những tối mênh mang.

 

Rồi sẽ có những ngày anh chẳng thể,
Nhắn cho em một câu chúc ngủ ngon,
Rồi sẽ có những lần em bật khóc,
Mà bên em chẳng phải bóng hình anh.

 

Thời gian ấy, biết đâu mình đổi khác,
Những nhớ thương rồi cũng hóa nhạt nhòa,
Như vết xước tưởng đau lòng da diết,
Qua tháng năm cũng khép miệng thôi mà.

 

Anh đã nghĩ, nếu yêu em thật sự,
Có lẽ nên học cách để buông tay,
Không giữ em trong những ngày chờ đợi,
Không bắt em sống mãi với tương lai.

 

Em còn trẻ, còn cả đời phía trước,
Còn những người có thể ở cạnh em,
Có thể nắm bàn tay em lúc mệt,
Có thể thay anh những lúc yếu mềm.

 

Còn anh sẽ mang theo mình nỗi nhớ,
Như hành trang chẳng bỏ được bao giờ,
Dẫu biết rằng mỗi bước chân đi tới,
Là mỗi lần tim nhói đến thẫn thờ.

 

Nếu một ngày em yêu người khác nhé,
Đừng bận lòng nghĩ đến chuyện của anh,
Cứ hạnh phúc như điều em xứng đáng,
Đừng quay đầu nhìn lại đoạn đường xanh.

 

Còn anh ấy mà, rồi anh sẽ ổn,
Ít nhất là anh sẽ nói vậy thôi,
Bởi có những nỗi đau không thể chữa,
Chỉ là người ta học cách mang theo rồi.

 

Và nếu hỏi điều gì làm anh tiếc,
Không phải vì mình chẳng thể bên nhau,

Mà là bởi người anh yêu nhất,


Cuối cùng lại là người anh phải tự tay buông