Ngay chiều hôm đó, mẹ dẫn em ra cửa hàng mua chiếc điện thoại mới, giá gần 20 triệu đồng, bảo đó là phần thưởng cho những tháng ngày cố gắng. Tối đến, mẹ tôi “hào phóng” bất ngờ, đưa cả nhà đi ăn nhà hàng. Mẹ còn chụp ảnh đăng Facebook với dòng trạng thái ngắn gọn: “Tự hào về con trai của mẹ”.
Nhìn bức ảnh ấy, tôi bỗng nhớ đến mình của 3 năm trước.
Ngày công bố điểm thi THPT, tôi ôm chiếc máy tính trong tâm trạng vừa hồi hộp vừa háo hức. Suốt 3 năm cấp ba, tôi gần như chỉ có một việc duy nhất là học. Bạn bè đi chơi, tôi đi học thêm. Cuối tuần người ta ngủ nướng, tôi vẫn dậy đi học phụ đạo. Năm đó tôi được 22 điểm. Tôi biết 22 điểm không phải thành tích xuất sắc, nhưng đó là sự nỗ lực của tôi.
Tôi vui mừng báo bố mẹ. Tôi nhớ rõ, mẹ chỉ nói một câu: “Sức học của con phải 24-25 điểm chứ”.
Hôm đó, bữa cơm diễn ra như mọi ngày: không có lời chúc mừng, cũng chẳng có món quà nào. Tối đến, tôi nằm trong phòng, tự nhủ chắc mẹ kỳ vọng ở mình nhiều nên mới thất vọng. Chỉ cần đỗ đại học là được, rồi sau này cố gắng hơn cũng chưa muộn. Nghĩ vậy nên tôi nhanh chóng gạt nỗi buồn sang một bên.
Khác với tôi, em trai chưa bao giờ là đứa khiến bố mẹ yên tâm về chuyện học hành. Có thời điểm em còn nói muốn nghỉ học để đi làm vì nghĩ mình không đủ khả năng vào đại học. Chính mẹ cũng từng bảo chỉ cần em thi đỗ một trường nào đó là bà mãn nguyện. Có lẽ vì thế, 23 điểm em đạt được – đối với mẹ giống như một món quà bất ngờ.

Thật lòng, tôi cũng thấy mừng cho em. Với số điểm này, em có nhiều cơ hội đỗ vào trường mình mong muốn, có cơ hội phát triển tốt hơn. Tôi đã thấy em nỗ lực trong giai đoạn nước rút. ED
EED
Nhưng tôi không thể giấu được nỗi chạnh lòng trước thái độ của mẹ mình.
Suốt bữa ăn hôm ấy, mẹ kể với mọi người rằng em đã thay đổi thế nào trong năm cuối cấp, đã chăm chỉ ra sao, đã khiến mẹ tự hào thế nào. Tôi ngồi cạnh, lặng lẽ gắp thức ăn vào bát, bỗng nhận ra đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy ánh mắt ấy của mẹ – ánh mắt đầy tự hào. Ba năm trước, tôi cũng từng mong được nhìn thấy điều đó.
Mấy hôm sau, nhân lúc chỉ còn hai mẹ con ở nhà, tôi mới hỏi vu vơ: “Mẹ còn nhớ ngày con biết điểm thi không?”. Mẹ cười, bảo chuyện lâu rồi sao còn nhắc.
Tôi kể lại chuyện năm ấy, rồi hỏi mẹ có thấy hai chị em được đối xử khác nhau không.
Mẹ đặt cốc nước xuống bàn, đáp rất tự nhiên: “Khác chứ. Con từ bé học tốt, mẹ kỳ vọng cao nên 22 điểm mẹ thấy tiếc cho con. Còn em con học lực bình thường, được 23 điểm là vượt sức tưởng tượng rồi”.
Tôi lặng thinh, chẳng nói nổi lời nào. Đến lúc ấy, tôi mới hiểu vì sao mình cứ day dứt suốt mấy ngày qua. Tôi không ghen với thành tích của em, cũng chẳng tiếc chiếc điện thoại gần 20 triệu đồng mẹ mua hay bữa ăn mừng hôm ấy. Nếu đổi lại, tôi vẫn mong em thi tốt và được thưởng xứng đáng. EDEED
Điều khiến tôi buồn là tôi nhận ra, trong mắt mẹ, những cố gắng của mình dường như luôn là điều hiển nhiên. Mỗi lần chưa đạt kỳ vọng, tôi lại nghe những lời tiếc nuối thay vì ghi nhận và động viên.

Theo VietNamNet
Bài viết gợi ý
- CÁCH LÀM 4 MÓN THỊT LƯƠN NGON VÀ ĐƠN GIẢN DỄ LÀM II LẠC ĐƯỜNG VLOG
...
- Cách làm BÁNH CANH CHAY thanh đạm giàu dưỡng chất | MÓN NGON MỖI NGÀY
- Trên tay Galaxy Z Fold8: Màn hình tỷ lệ mới, nhẹ nhất lịch sử dòng Fold, hiệu năng mạnh Vinh Mai10 phút trước
- BÁC DUẨN HOÀN DƯƠNG | Người Chết Sống Lại Sau Lễ Nhập Quan
- Nhận quà trăm triệu từ chồng, người vợ không ngờ câu đầu tiên trong hộp khiến cô choáng váng
- Phần 1: Từ Cậu Bé Ăn Mày Mù Lòa Đến Đệ Nhất Thiên Tài Đeo Quan Tài Kiếm Bái Tông Kinh Động
- em++mixxing
- Giám đốc Sở GD-ĐT Lào Cai lên tiếng về dải điểm 10 môn Toán tốt nghiệp THPT










Quang Hùng Video
#CHILLCOVER | EM CỦA QUÁ KHỨ | QUANG HÙNG
Th7
Thông Tin Tiêu Dùng
Mẹo để thịt không bị dính vào túi khi để trong tủ lạnh
Th7
Quang Hùng Video
NGƯỜI DƯNG NGƯỢC LỐI QUANG HÙNG
Th7
Giải Trí
Nguyễn Quang Dũng bất ngờ bị đạo diễn trẻ ‘vượt mặt’
Thể Thao
Lịch thi đấu bóng đá hôm nay 6/7
Th7
Giải Trí
Single Mixers: The Modern Way Of Dating?
Th7
Giải Trí
NGÀY KIẾM TIỀN TRIỆU CỦA AE | Nhịp Sống Tây Bắc
Th7
Thể Thao
FIFA mở rộng World Cup lên 64 đội, tuyển Việt Nam reo vui
Th7