Lời hẹn gặp lại


Giữa đêm tối của một ngày hè, tiếng quạt quay rè rè bên tai. Tôi ngồi một mình trước màn hình máy tính, giữa khoảng lặng quen thuộc của đêm khuya. Không hiểu vì sao, tôi chợt nhớ đến những người bạn cũ.

Những cái tên đã tưởng như bị thời gian vùi lấp bỗng hiện về rõ ràng trong ký ức. Đó là những người bạn mà tôi đã không còn liên lạc từ rất lâu. Tôi mở trang mạng xã hội và lần lượt tìm kiếm tên của họ. Người bạn đầu tiên, rồi người bạn thứ hai, tôi đều tìm thấy. Nhưng tôi không có ý định kết nối lại. Có lẽ, sau ngần ấy năm, mỗi người đều đã có cuộc sống riêng của mình.

Rồi tôi nhớ đến một cái tên khác.

Đó là người bạn thân đầu tiên trong cuộc đời tôi.

Người bạn ấy đã xuất hiện trong gần như mọi ký ức tuổi thơ. Chúng tôi cùng lớn lên trong những năm tháng tiểu học vô tư nhất. Lên cấp hai, cô ấy nghỉ học để phụ giúp gia đình. Khi ấy, chúng tôi vẫn còn kết nối với nhau qua mạng xã hội. Dù không còn gặp mặt thường xuyên, tôi vẫn biết cuộc sống của cô ấy ra sao.

Thế rồi đến khi học hết cấp hai, tôi không còn đăng nhập được vào tài khoản mạng xã hội cũ nữa. Từ đó, chúng tôi mất liên lạc.

Mùa hè năm lớp 10, trong lúc tìm lại những kỷ niệm cũ, tôi dùng tài khoản mới để tìm lại trang cá nhân ngày trước. Tôi thấy tên cô ấy hiện lên trong danh sách tìm kiếm.

Tim tôi khẽ rung động.

Tôi nhấn vào trang cá nhân của cô ấy.

Nhưng điều hiện ra trước mắt không phải là những bài đăng mới hay những dòng trạng thái thường ngày. Đó là những bình luận để lại dưới trang cá nhân. Người ta nói rằng cô ấy đã gặp tai nạn và qua đời từ một tháng trước.

Tôi ngồi lặng trước màn hình.

Lòng nặng trĩu.

Hóa ra người bạn mà tôi vẫn nghĩ đang sống ở đâu đó trên cuộc đời này, chỉ là đã lâu không gặp, đã mãi mãi dừng lại từ lúc ấy.

Thời gian vẫn tiếp tục trôi. Nhiều năm đã qua đi kể từ ngày đó. Tài khoản mạng xã hội ấy có lẽ cũng đã bị bỏ quên giữa vô vàn tài khoản khác. Cuộc sống đưa tôi đi qua nhiều ngã rẽ, gặp gỡ nhiều người rồi lại chia xa nhiều người.

Tôi cũng không còn cách nào để tìm thấy cô ấy nữa.

Nhưng có những người dù không còn hiện diện trong cuộc đời, vẫn sống mãi trong ký ức của chúng ta.

Mỗi khi nhớ về tuổi thơ, tôi vẫn nhìn thấy hình ảnh cô ấy ở đó. Trong những buổi chiều tan học, trong những câu chuyện ngây ngô của trẻ con, trong những tháng ngày tưởng như sẽ kéo dài mãi mãi.

Đến tận bây giờ, tôi mới hiểu rằng có những cuộc chia ly là mãi mãi.

Có những lời tạm biệt được nói ra cùng một câu hẹn gặp lại. Chúng ta biết rằng tương lai là điều không ai có thể đoán trước, nhưng vẫn tin rằng chỉ cần muốn, một ngày nào đó ta sẽ tìm được nhau giữa dòng đời rộng lớn.

Có lẽ đó là ý nghĩa của lời hẹn gặp lại.

Không phải là lời hứa chắc chắn sẽ có ngày tương phùng, mà là mong ước rằng người kia vẫn sẽ sống thật tốt ở đâu đó trên thế gian này. Để khi một ngày bất chợt nhớ về, ta vẫn có thể tìm thấy họ.

Hoặc đơn giản chỉ là một lần gặp lại thật tình cờ.

Nhưng rồi cuộc đời cũng dạy tôi rằng có những người, sau một lần chia tay, sẽ không bao giờ còn cơ hội gặp lại nữa.

Điều duy nhất còn sót lại là ký ức.

Và đôi khi, vào một đêm hè yên tĩnh, ký ức ấy lại trở về, nhẹ nhàng gõ cửa trái tim.